Doanh Doanh 's poems

by DoanhNguyen

Sunday, November 27


Làm sao....

Không cho em gọi là thi sĩ,
Làm sao tỏ bày trong những khi
Gió mát trăng thanh, lòng thơ thẩn
Theo lá vàng rơi, rải đường đi...

Vì biết anh cùng một quê hương,
Cùng nhìn, cùng hướng về một phương,
Xa xôi nơi đó là Nam Việt,
Giờ đây nơi này ta luyến thương.

Em cũng vì anh ghép vần thơ,
Vần thơ chan chứa lắm mong chờ.
Mong sao đất nước thôi bóng giặc,
Ta về nơi đó, sống lại mơ...

Anh biết không, đây tuyết trắng đầy,
Thu qua, đông lại ngày nối ngày,
Tha hương, mong nhớ đành ghi lại,
Đây... chút lòng em, theo gió bay...

DD(21112004)

Links to this post:

Create a Link

<< Home