Hôm nay Doanh đọc truyện ngắn "Cuối cùng như nàng muốn" của Hoàng Ngọc Tuấn, Doanh viết cho huynh Phi Dũng là "tình iêu gỉan dị như thế thì làm sao mà hát cho não nùng bài "thôi nín đi em, tình đã lỡ rồi, buồn thêm nữa chi..."
Huynh Phi Dũng trả lời là "DoanhDoanh à , Cha mẹ đặc đâu thì phận con ngôì đấy ! để tròn chử hiếu! ... không biết bây giờ VN ta còn như thế không ? ..."
Không đâu huynh à! Doanh dù chưa có về lại Việt Nam, nhưng có nghe nhiều người về thăm nhà kể lại là Việt Nam giờ thay đổi nhiều lắm rồi. "Giấy rách phải giữ lấy lề!" Câu đó giờ quá xưa rồi, theo thời thế đó mà! Con gái ở Việt Nam giờ rất văn minh, và văn minh còn hơn con gái việt ở Âu Châu, Mỹ Châu hay Úc Châu nữa...Nhưng, văn minh như thế nào, Doanh chưa thấy....chỉ nghĩ tới đây Doanh thấy mình quê mùa chi lạ. Có lẽ vì tối ngày ngoài giờ đi học, là Doanh về nhà ôm còm píu tờ, xem phim, và dạo phố ...ảo! Doanh cũng có đi bát phố chứ, hì hì đi với Mẹ, có thế mình mới ...giàu chứ, vì đi với Mẹ, làm tài xế cho Mẹ thì Mẹ phải chi chút đỉnh chứ!
Mấy ngày nay Doanh bù đầu vào việc sửa soạn thi đầu tháng 12. Đi học thì vui thật, nhưng nói đến việc thi cử, ai cũng sợ cả. Mấy nhỏ bạn của Doanh, mấy nhỏ đầm na-uy, cũng nói đến chuyện học tài thi phận. Tụi nó cũng lười biếng, cũng tính chuyện ...trúng tủ! Doanh lo ghê đi, vừa mong ngày tháng qua nhanh, để đi chơi, đi thăm Anh..., nhưng cùng lúc ước chi mình có phép, cứ kéo thời gian dài ra như kẹo kéo! Kẹo kéo, ăn như thế nào nhỉ? Doanh chỉ nghe Mẹ kể và nói ngon lắm, nhưng Doanh chưa từng nếm qua. Nghe Mẹ kể mà đôi khi thèm chi lạ....
Doanh nghĩ một ngày nào Doanh sẽ về Việt Nam, sẽ mua thật nhiều kẹo kéo và ăn cho đến đau răng luôn, chắc lúc đó mới hết thèm.... Nhưng biết bao giờ đây? Ngày nào còn chế độ CS chắc chắn Bố Mẹ sẽ không trở về, thì Doanh cũng phải đợi vậy!
Links to this post:
Create a Link
<< Home